Quận 8, tháng 9–10/2021: những ngày làm tình nguyện viên tôi không quên
Mục lục
Tháng 9 và tháng 10 năm 2021, Sài Gòn ở giữa đợt phong tỏa nghiêm ngặt nhất vì Covid-19. Mình đăng ký làm tình nguyện viên tại Quận 8 — một trong những khu vực chịu ảnh hưởng nặng của thành phố lúc đó.
Nghĩ lại quãng thời gian này, mình vẫn còn nhiều cảm xúc lẫn lộn. Có buồn, có vui. Buồn vì tụi mình đã chứng kiến và mất mát quá nhiều.
Những việc chưa từng nghĩ mình sẽ làm
Trước dịch, công việc của mình xoay quanh marketing và sự kiện. Nhưng trong hai tháng đó, mình làm những việc mà cả đời chưa từng nghĩ tới: hỗ trợ khám sàng lọc trước tiêm chủng cho chiến dịch tiêm vắc-xin toàn quốc, hỗ trợ lấy mẫu test, phụ giúp “đi chợ hộ” mang rau củ tới cho các hộ dân trong khu phong tỏa không ra ngoài được. Và có một việc nặng nề hơn tất cả: hỗ trợ làm trích lục khai tử cho những người không qua khỏi.
Không có gì chuẩn bị trước để làm được việc đó một cách “quen tay”. Mình chỉ cố gắng làm hết sức, đúng quy trình, và giữ được sự tôn trọng cần có với người đã mất và gia đình họ.

Những bữa cơm ngồi đất
Có những điều nhỏ mà mình nhớ mãi — những bữa cơm hộp ăn vội ngồi ngay trên vỉa hè giữa các ca trực, cùng anh chị em trong đội. Không phải bữa ăn ngon gì, nhưng là khoảng nghỉ hiếm hoi để cười với nhau một chút, trước khi quay lại làm tiếp.

Cũng có những chuyến chở rau củ giao tới từng con hẻm, cho những nhà không thể ra ngoài mua đồ ăn. Chuyện nhỏ, nhưng lúc đó lại quan trọng hơn bất kỳ chiến dịch marketing nào mình từng làm.

Và niềm vui, dù giữa những ngày khó khăn nhất
Sài Gòn là nơi đã cho mình được sống là chính mình. Với mình, tham gia tình nguyện lúc đó cũng là một cách nhỏ để trả lại cho thành phố này một chút gì đó, đúng vào lúc thành phố cần nhất.
Vui vì được hỗ trợ được cho nhiều người, dù chỉ là những việc nhỏ như mang bó rau tới một nhà không ra ngoài được. Vui vì có các bạn đồng đội tình nguyện viên — những ngày tháng cực nhọc đó lại trở nên nhẹ hơn nhiều nhờ luôn có người bên cạnh chia sẻ, động viên nhau qua từng ca trực.
Và có lẽ niềm vui lớn nhất, giản dị nhất: mình còn được ở lại sau tất cả những gì đã chứng kiến, và may mắn đại gia đình mình không mất ai vì Covid. Đi qua giai đoạn đó rồi mới thấy, chỉ cần còn nguyên vẹn bên nhau đã là một điều đáng biết ơn.
Sau tất cả
Kết thúc đợt tình nguyện, mình nhận được giấy khen từ phường — một tấm giấy nhỏ, nhưng với mình ý nghĩa hơn nhiều tấm bằng khen công việc nào khác.

Viết lại những dòng này không phải để kể công — mình chỉ là một trong rất nhiều người đã tham gia, và phần đóng góp của mình rất nhỏ so với những gì các y bác sĩ, lực lượng tuyến đầu đã trải qua suốt thời gian đó. Chỉ là có những giai đoạn trong đời đáng để ghi lại, để không quên — và đây là một trong số đó.
Gửi tới những anh chị em tình nguyện viên Quận 8 đã cùng mình đi qua những ngày ấy.
Đăng ký nhận bài viết mới
Thỉnh thoảng mình gửi email khi có bài viết mới, không spam.